Vì sao Chợ Quê Tôi chọn bán bánh Bảo Minh — chuyện của một người làm du lịch quay về đứng cạnh nghề truyền thống

Chị Việt Hà chụp ảnh cùng Tổng Giám đốc Ngô Thị Tính và Chủ tịch Vương Duy Kiệm tại phòng khách nhà máy Bảo Minh, phía sau là bức tường treo kín bằng chứng nhận

Có một câu hỏi tôi bị hỏi nhiều nhất từ ngày mở Chợ Quê Tôi.

“Chị làm du lịch, chị dạy bán hàng, tự nhiên đi bán bánh Trung thu làm gì?”

Câu hỏi rất công bằng. Và câu trả lời của tôi bắt đầu từ một chuyện chẳng liên quan gì tới bánh.

Nghề du lịch dạy tôi một điều về lòng tin

Làm du lịch là làm nghề bán một thứ khách không cầm được trước khi trả tiền.

Khách chuyển tiền cho tôi vì một tờ chương trình và một cuộc gọi. Cái khách mua thật ra không phải chuyến đi, mà là niềm tin rằng tới ngày đó, mọi thứ sẽ đúng như tôi nói. Nếu xe tới muộn, nếu khách sạn không như ảnh, nếu bữa trưa lèo tèo — người ta không trách nhà xe, không trách khách sạn. Người ta trách tôi.

Nghề đó dạy tôi một điều rất đơn giản mà rất khó làm. Đừng bao giờ đứng tên cho một thứ mình chưa đi xem tận nơi.

Sau này tôi đi dạy bán hàng, tôi vẫn nói đúng câu đó với học viên. Bán được hay không phần lớn đã được quyết định từ trước lúc bạn viết chữ đầu tiên — quyết định ở chỗ bạn có dám đứng ra bảo lãnh cho món hàng đó bằng chính tên mình hay không.

Rồi tôi mở Chợ Quê Tôi. Và tôi bị chính câu nói của mình quay lại hỏi.

Khâu khó nhất của một cái chợ không phải là bán

Tôi cứ tưởng mở chợ thì việc khó là kéo khách. Hoá ra không phải.

Việc khó là nhập.

Bạn thử vào bất kỳ hội nhóm đặc sản nào mà xem. Ai cũng “nhà em tự làm”. Ai cũng “hàng chuẩn nhà làm không chất bảo quản”. Ảnh thì long lanh, giá thì mỗi nơi một kiểu, hỏi kỹ hơn một chút là bắt đầu vòng vo. Hỏi xin cái công bố chất lượng thì im.

Kẻ khó chịu nhất ở đây không phải mấy người bán hàng dở. Kẻ khó chịu nhất là cái màn sương — cái tình trạng ai cũng nói hay như nhau, nên người mua không còn cách nào phân biệt, đành chọn theo giá rẻ hoặc chọn theo ảnh đẹp.

Màn sương đó làm hại người mua. Nhưng nó hại người làm thật còn nặng hơn. Vì người làm thật là người phải trả tiền cho tất cả những thứ mà người làm ẩu bỏ qua, rồi lại phải đứng cạnh người làm ẩu trên cùng một trang tìm kiếm, cùng một cái giá.

Nên Chợ Quê Tôi đặt ra một quy tắc, ngay từ ngày đầu. Món nào chưa hỏi được tới gốc, chợ chưa nhận về bán.

Và bánh Trung thu là món đầu tiên bắt tôi phải thực hiện đúng cái quy tắc đó.

Buổi sáng tôi vào nhà máy

Tôi đến nhà máy Bảo Minh ở khu công nghiệp Nam Thăng Long với tư cách người đi tìm hàng. Không phải người đi thăm quan.

Tiếp chúng tôi hôm ấy là Tổng Giám đốc Ngô Thị Tính, Chủ tịch Vương Duy Kiệm và bạn trợ lý khối kinh doanh.

Tôi mang theo ba câu hỏi, và tôi nói thẳng luôn với chị Tính là tôi mang theo ba câu hỏi.

Một — bánh này ai chịu trách nhiệm. Không phải “thương hiệu này lâu đời không”, mà là nếu có chuyện, ai đứng ra. Ở Bảo Minh câu trả lời nằm trên bức tường phòng khách, treo kín bằng chứng nhận, và nằm ở mặt sau mỗi hộp bánh, nơi in bản công bố chất lượng riêng cho từng loại bánh.

Hai — hàng đến tay khách của tôi bằng đường nào. Tôi không muốn ôm kho. Ôm kho nghĩa là tới cuối vụ tôi sẽ có một đống bánh và một áp lực phải đẩy đi bằng mọi giá, mà bán hàng dưới áp lực thì kiểu gì cũng có người thiệt. Câu trả lời là hàng xuất thẳng từ kho nhà máy tới khách, tôi không giữ hàng ngày nào.

Ba — tôi được phép nói gì và không được phép nói gì. Bảo Minh yêu cầu phải có hợp đồng đại lý mới được bán, kèm theo đó là quyền sử dụng hình ảnh và thương hiệu. Nghe thì có vẻ phiền. Với tôi đó lại là điểm cộng lớn nhất. Một nhà sản xuất siết chặt việc ai được nhân danh mình là một nhà sản xuất còn coi trọng cái tên của mình.

Chợ Quê Tôi hiện bán bánh Bảo Minh với tư cách đại lý có hợp đồng. Giá niêm yết trên trang là giá đã gồm VAT, hoá đơn xuất đầy đủ cho khách công ty, và mức chiết khấu theo số lượng được niêm yết công khai thành thang bậc để ai cũng tự tra được, không phải hỏi riêng, không có giá cho người quen.

Chuyện hạt cốm nối hai đầu dây

Nhưng cái làm tôi gật đầu thật sự lại không phải mấy câu trả lời trên. Là một chuyện chị Tính kể giữa buổi, không nhằm mục đích bán gì cả.

Chợ Quê Tôi có một gian hàng cốm. Cốm mộc làng Mễ Trì — làng cốm của Hà Nội. Người tôi biết trong nghề cốm là anh Nguyễn Văn Thạo, giám đốc hợp tác xã làng nghề cốm Mễ Trì, một người từng có hơn mười ba năm ở đảo Trường Sa trước khi về làm nghề cốm. Tôi từng ngồi viết giúp anh bài giới thiệu doanh nghiệp.

Hôm ấy chị Tính kể, khoảng ba năm trước, trong một ngày hội mùa thu, chị dựng hẳn một ruộng lúa bên bờ Hồ Gươm. Chị mời nghệ nhân làng cốm Mễ Trì ra ngồi giữa lòng thành phố, trình diễn từ bông lúa non cho ra hạt cốm, làm và bán ngay tại chỗ.

Tôi ngồi nghe mà thấy hai đầu dây trong tay mình bỗng nhiên chạm vào nhau.

Một bên là những người làng nghề mà chợ tôi đang bán hàng giúp. Một bên là một doanh nghiệp lớn, đã có nhà máy, đã có xuất khẩu, đã có mọi thứ để không cần phải làm chuyện đó — vậy mà lại bỏ tiền dựng một ruộng lúa giữa Bờ Hồ chỉ để người thành phố nhìn thấy tận mắt hạt cốm ra đời thế nào.

Chị Tính gọi cốm là “hạt ngọc trời”, và chị đã đưa hạt cốm lên thành “quốc cốm”, đăng ký bảo hộ hẳn hoi. Trăn trở còn lại của chị, chị nói rất gọn — bây giờ phải làm thế nào cho xứng tầm với hai chữ đó.

Đến lúc đó tôi mới hiểu tôi đang đứng cạnh ai. Không phải một nhà cung cấp. Là một người cùng nghề với những người tôi vẫn đang đi tìm và mang về chợ.

Chị Việt Hà xem các mẫu hộp quà Trung thu 2026 tại văn phòng Bảo Minh
Chị Việt Hà xem các mẫu hộp quà Trung thu 2026 tại văn phòng Bảo Minh

Câu nói của chị Tính mà tôi mang về

Gần cuối buổi, câu chuyện quay sang chuyện bán hàng.

Chị Tính nói rất thật về chỗ yếu của mình — chị bảo online của chị hơi yếu và chưa chuyên nghiệp, chị là người truyền thống. Đội online của công ty trẻ, đông, nhiệt tình, nhưng làm còn tự phát.

Rồi chị nói một câu mà tôi chép ngay vào sổ, vì nó đúng y hệt điều tôi vẫn dạy học viên của mình, chỉ khác là nó phát ra từ miệng một người làm bánh bảy mươi năm chứ không phải một người dạy marketing.

“Bán được câu chuyện thì mới bán được; bán trần sản phẩm thì không sâu sắc. Chỉ cần gạch đầu dòng là thành một câu chuyện.”

Tôi làm nghề chữ nghĩa. Tôi nghe câu đó xong thì biết chắc mình sẽ nhận bán bánh của chị.

Vì một người bán hàng nói được câu ấy là một người biết mình có gì để kể. Chỉ những nhà làm ăn tử tế mới dám mời người khác kể chuyện của mình — người có gì phải giấu thì luôn muốn nói càng ít càng tốt.

Buổi hôm đó kết thúc bằng việc chị Tính ngỏ lời nhờ tôi đào tạo cho đội online của công ty. Chuyện đó là một chuyện khác, để dịp khác kể.

Vậy tôi bán cái gì

Nói cho gọn, đây là những gì tôi bán và những gì tôi không bán.

Tôi bán — bánh Trung thu chính hãng Bảo Minh, có hợp đồng đại lý, giá đã gồm VAT, hoá đơn xuất đầy đủ, hàng đi thẳng từ kho nhà máy, mỗi loại bánh có bản công bố chất lượng in sau hộp, và hạn sử dụng minh bạch theo đúng văn bản nhà sản xuất đã gửi cơ quan quản lý.

Tôi bán — công sức của người đi hỏi tới gốc thay bạn, để bạn không phải tự đứng giữa màn sương mà đoán.

Tôi không bán — lời hứa rằng bánh nhà này ngon nhất Việt Nam. Ngon là chuyện của khẩu vị, mỗi nhà một gu, tôi không tranh chuyện đó với ai. Tôi cũng không nói xấu nhà nào để bán hàng nhà mình.

Hộp quà Trung thu Sen Tài Lộc của Bảo Minh cùng túi quà đi kèm
Hộp quà Trung thu Sen Tài Lộc của Bảo Minh cùng túi quà đi kèm

Trở lại câu hỏi đầu bài

“Chị làm du lịch, chị dạy bán hàng, tự nhiên đi bán bánh Trung thu làm gì?”

Bây giờ tôi trả lời được rồi.

Vì cả ba việc ấy thật ra là một việc. Đưa một người tới đúng chỗ họ cần tới, và chịu trách nhiệm về chuyện đó bằng chính tên mình.

Với chuyến đi thì đó là một hành trình. Với học viên thì đó là một bài viết bán được hàng. Với mùa Trung thu này thì đó là một hộp bánh đặt đúng vào tay người bạn muốn trao — của một nhà nghề bảy mươi năm, do một người phụ nữ Hà Nội giữ nghề, làm ra bằng đúng cái cách bà ngoại bà ấy đã dạy.

Tết Trung thu năm nay là thứ Sáu, ngày 25 tháng 9. Từ giờ tới đó chỉ còn đủ thời gian để làm cho tử tế, không còn đủ thời gian để làm lại.

Mời bạn xem các hộp bánh tôi đang giới thiệu tại bánh Trung thu Bảo Minh — Chợ Quê Tôi. Cần tôi tư vấn chọn hộp theo danh sách người nhận, hoặc cần đặt số lượng lớn cho cơ quan, gọi giúp tôi số 0856 825 886.

Muốn biết người giữ nghề ấy là ai, mời bạn đọc chuyện tôi gặp Nghệ nhân Ngô Thị Tính. Còn nếu bạn đang phân vân giữa hai hộp bánh cùng sáu chiếc mà chênh nhau ba trăm nghìn, đọc bài này — vì sao một hộp bánh cổ truyền đắt hơn.

Bài viết có yếu tố giới thiệu sản phẩm mà tác giả trực tiếp phân phối. Các chi tiết về nhà máy và con người trong bài đều từ buổi làm việc thực tế của tôi tại Bảo Minh, tháng 8/2026.

Về tác giả. Tôi là người kể chuyện bán hàng, tin rằng sau mỗi sản phẩm tử tế luôn có một câu chuyện đáng được kể lại.

Nguyễn Thị Việt Hà

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *